Những trò ma cô bẩn thỉu của “nữ quái” Phạm Thị Hương
Ngày 24/4/2014, bà Đinh Bích Hợp, có đơn gửi đến toà soan báo KD&PL thông báo nội dung, công an tỉnh Hải Dương, có giấy mời bà đến phòng PC45-CAHD. Để giải quyết đơn tố cáo của bà Phạm Thị Hương, kiện bà về tội "vu khống và lợi dụng tự do dân chủ". Hương quên mất rằng các PV của hơn chục tờ báo Trung ương, đã về điều tra nhiều ngày, nhiều nguồn tại Hải Dương, về mẹ con Hương. Cùng ngày bà Hợp cũng nhận được tiếp tin của Phạm Thị Hương, đã gửi đơn vào phòng tài nguyên môi trường thành phố Hải Dương yêu cầu đóng băng các tài sản của Hợp, nhưng đã bị cơ quan này từ chối không tiếp nhận, yêu cầu Hương phải gửi đơn vào phòng tiếp dân một cửa để xem xét.
Nhóm PV đã về Hải Dương tìm hiểu, bám sát các diễn biến tình hình mới. Được biết, buổi họp mặt đồng môn của lớp nhân ngày 30/4 và 01/5 Hương không tự tin đến dự, nhiều câu chuyện trong số bạn bè có bàn tán sôi nổi. Có người cho biết cuối năm 2013, khi báo chí bắt đầu vào cuộc, Hương còn xấc xược tuyên bố: mấy thằng nhà báo"nhép" của báo lá cải dù có 100 báo viết, thì Hương cũng chỉ kê ghế để ngồi cho ấm chỗ mà thôi. Nay bị nhiều báo lên tiếng, đặc biệt là báo KD&PL kiên cường bám sát diễn biến liên tục tung ra các kỳ án gây nức lòng nhân dân Hải Dương và cả nước nên Hương bị các "quan anh" và người thân chê trách đã dùng lời hay lẽ phải để khuyên ngăn. Nhất là sau phiên toà sơ thẩm ngày 01/4/2014, toà án nhân dân thành phố Hải Dương tuyên cho Hợp là người bị đơn thắng cuộc, thì nhân dân và các "quan anh" ở Hải Dương mới ồ lên, càng hiểu rõ bản chất sự thật của vụ xiết nợ, chứ không phải là Hương bỏ ra cho Hợp vay hơn 33 tỷ đồng như lúc ban đầu Hương nói với họ. Nhưng là kẻ hiếu chiến, hiếu thắng chưa hề biết bại ở Hải Dương là gì nên "cái mồm lại làm khổ cái thân" Hương lại ngang nhiên tuyên bố sẽ tung tiền tỷ ra để dẹp các tờ báo lá cải. Nhất là báo KD&PL đang nhận nhiệm vụ của công luận kiên quyết không cho vụ án chìm xuồng làm mất lòng tin của nhân dân vào chế độ. Sau khi khớp lại các sự việc đều diễn ra vào một thời điểm, nhóm PV điều tra báo cáo nhanh về cho đồng chí Tổng Biên tập và nhận định: Chiêu trò ma giáo của Hương và các "quân sư quạt mo", "quan anh" thế nào cũng tung "thần chưởng" ra nhằm đánh vào con thuyền công lý đang ngoan cường vượt sóng dữ diệt ác trừ gian trên mặt trận văn hoá tư tưởng của Đảng giao phó. Toà soạn đã khôn ngoan giữ quyền chủ động để chờ giờ "G" của phía trùm tín dụng đen Phạm Thị Hương "xuất chiêu"ra sao?

Công văn số 382 của Sở Tư pháp tỉnh Hải Dương
Bà Hợp tố cáo sự ma mãnh của Hương
Khác với Hương, bà Đinh Bích Hợp từ chỗ bị Hương "vo tròn bóp méo", nay lại nắm trong tay nhiều lợi thế. Ngồi nghĩ lại những ngày đầu bị mất phương hướng do Hương khủng bố tinh thần, cùng các bài học nhỡn tiền ở Hải Dương. Hàng chục, hàng trăm nạn nhân bị Hương bóp chết, mất công ty, doanh nghiệp, cửa hàng và nhà cửa là một thực tế hiển nhiên mà Hợp đã mắt thấy tai nghe. Hơn nữa, Hương lại ra vào tỉnh, thành phố, các cơ quan công quyền tự tin như một thượng đế. Còn người dân bản địa của thành phố thì chưa bao giờ coi Hương là một quý bà, bởi xuất thân của Hương "y phục không xứng với kỳ đức" nên không đáng làm cho người dân phải ngưỡng mộ tôn xưng, cho dù Hương có trát vàng vào người khi mà đã hết đát. Ngay cả khi nhiều người cùng thời có giao du với Hương còn nói "mụ này quen nghề xiết nợ giàu nứt đố đổ vách, nhưng có bao giờ bỏ ra một đồng làm từ thiện cho ai đâu, về khoản này thì Hương có sách dép cho Hợp cũng không xong". Đúng là mọi sự so sánh đều khập khiễng, nên rất nhiều người hối thúc Hợp phải làm đơn tố cáo Hương về vụ "chôm" tiền cổ đông trắng trợn, nhưng trong lòng Hợp còn đắn đo, bởi "trăm cái lý không bằng một tý cái tình", các cụ ta xưa có dạy "còn nước, còn tát", để mong người chị gái "yêu" nhìn nhầm ngày nào nay may ra còn sót lại chút lương tâm nhân thế của một cô giáo với bao niềm tự hào, chân chính, dù không làm tướng thì cũng làn thầy thiên hạ này. Rồi cũng ngồi lại nhớ thuở hàn vi xưa, lúc kiếm được bát cơm ngon thì lại mất con cá mặn của thời bao cấp nhọc nhằn, ấy thế mà mọi người vẫn chia sẻ đùm bọc, yêu thương nhau như anh em ruột thịt, không có ai đi cướp miếng cơm, manh áo của nhau mà Hợp từng trải những ngày vui, buồn, đói, no trong mái tranh nghèo và trong quân ngũ cùng đất nước vất vả như thế. Nên nay tự thân lập nghiệp, lại có sự tu tích phúc tốt, được trời thương, bạn mến, sẵn tính thông minh, một tay vừa thiết kế vừa chỉ đạo công trình, nhiều lúc mệt quá ăn vội bát cơm cùng thợ, rồi nằm ngay tại lán trại bên đường, bên công trình ngủ, lúc tỉnh dậy lại quần sắn móng lợn, tay cầm thước đo vẽ,làm việc như một kỹ sư xây dựng thực thụ, Hợp say xưa lao động với một niềm đam mê quên ăn, quên ngủ. Kiếm tiền chân chính như thế, nên cánh thợ xây còn nói vui "trông bà đại gia này ăn mặc quần áo lúc nào cũng như "nông văn dền" ấy".
Với tư chất là người cựu chiến binh của cụ hồ giản dị, chân thành quyết tâm vươn lên xoá đói giảm nghèo, lo tròn việc nước, việc nhà để cho chồng yên tâm lái xe phục vụ các đồng chí lãnh đạo tỉnh Hải Dương, đi lại được an toàn, đó là cách nghĩ mộc mạc của người lương thiện, là sự góp phần vào việc xây tổ ấm thiết thực nhất, với cách nghĩ "suy bụng ta ra bụng người", nên Hợp không muốn góp thêm một làn gió ác để đưa Hương vào cõi mê hồn trận của vòng lao lý, hoặc ít ra phải làm cho Hương nhảy ngược lên trong lúc u mê, bị ma xui quỷ khiến hớp mất linh hồn, vì lòng ích kỷ mà ăn phải bùa mê thuốc lú chưa tìm thấy hướng đường nhân ái để thoát tục lụy lấy lại bản ngã con người. Nên Hợp phải cắn răng, dằn lòng nín nhịn trước bao sức ép của bạn bè thôi thúc. Khi Hương tiếp tục làm đơn tố cáo, nhất quyết dấn sâu vào nghĩa địa của thần chết như cuối tháng 4 vừa qua, thì mọi người mới nhận ra phúc của Hương đã bị khô kiệt, làm cho "cây muốn lặng mà gió chẳng đừng", lòng hờn căm lại nổi sóng theo kiểu "chó cùng dứt dậu" muốn nhấn chìm Hợp, buộc Hợp phải làm đơn tố cáo gửi tới các cơ quan pháp luật tỉnh Hải Dương về việc Phạm Thị Hương lợi dụng tín nhiệm lừa chiếm đoạt tiền cổ đông 1,2 tỷ đồng của mình. Đây là đợt "phản pháo" bất đắc dĩ đầu tiên của đời Hợp vào kẻ bấy lâu nay đã làm cho Hợp và bao người lương thiện phải sống dở, chết dở nay vẫn quyết tìm mọi nguồn lực, vật lực cũng như đồng minh bẩn để làm mất danh dự, nhằm hại gia đình và đẩy doanh nghiệp của Hợp xuống bờ vực thẳm phá sản. Trong khi Hợp đang phải chạy đôn chạy đáo lo chỉ đạo xây dựng các công trình trong và ngoài tỉnh, còn Hương và một số kẻ vô công dồi nghề suốt ngày chỉ ngồi chơi xơi nước thêu hoa dệt chuyện kiến tạo nghĩ ra đủ trò rắc rối té bùn lên người khác, trước sự vô cảm làm ngơ của những người có trách nhiệm "chăn dắt" thần dân của một tỉnh, nên cuộc chiến công lý chưa có hồi kết thúc.
Ngồi trò chuyện với chúng tôi, bà Hợp trăn chở thanh minh khi phải cầm bút làm đơn tố cáo Phạm Thị Hương, bà Hợp nói "đây không phải là phẩm chất của vợ chồng tôi, khi toà xử sơ thẩm xong, tuy còn nhiều thiệt thòi vợ chồng tôi vẫn bảo nhau nín nhịn, nếu bà Hương biết tôn trọng lẽ phải không cay cú kiện tụng nữa, thì cũng dừng lại cho "dĩ hoà vi quý" để yên tâm làm ăn, rồi đường ai người ấy đi, vì chót xưa nay vợ chồng quá nhẹ dạ cả tin mà gửi trứng cho ác, đậu phải chỗ dở không biết.
Nhưng Hương không cho được yên, Hợp lại nghĩ tới lời dặn dò ai oán của chị Nhàn em dâu ruột ông Cương trăng trối gửi lại cho chị Hường và những người còn sống khi đến bệnh viện K thăm chị trước lúc lâm tử "phải đưa mụ Hương lên công luận cho nhiều người biết mà tránh xa con ác quỷ ấy ra ....", lòng người nhân cách lại nặng trĩu thêm phần trách nhiệm, đi tìm niềm tin công lý trên đôi vai để gắng sức làm một việc nghĩa hiệp cho đời nở hoa, đó cũng là phẩm chất của người lính cựu chiến binh Việt Nam con cháu của Bác Hồ. Nên lúc này buộc bà Hợp phải sẵn sàng đi theo kiện, làm rõ trắng đen với một tinh thần thoải mái, quả cảm, cương quyết nhất. Bởi một khi gió đã đổi chiều thì bà phải dấn thân đi tới tận cùng của cuộc chiến pháp lý, cùng sự cổ vũ của đông đảo dư luận đang mang trái tim nhân hậu giữ lửa hồng chiến đấu và sát cánh đồng hành với bà trên con đường tự giải phóng tinh thần của mình đấu tranh để pháp luật phải được thượng tôn và toả ánh sáng thánh thiện giữ sạch cho đời, dù có phải mất thêm nhiều thời gian và công sức nữa.
Nhóm PVĐT