Người dân phải thuê/mua chỗ để xe ô tô trong nhà chung cư
Bộ Xây dựng vừa có Báo cáo giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự thảo Luật Nhà ở (sửa đổi). Theo đó, đối với chỗ để xe ô tô thì người mua, thuê mua căn hộ chung cư hoặc diện tích khác trong nhà chung cư quyết định mua hoặc thuê; trường hợp không mua hoặc không thuê thì chỗ để xe ô tô thuộc quyền quản lý của chủ đầu tư và không được tính vào giá bán, giá thuê mua chi phí đầu tư xây dựng chỗ để xe này.
Về diện tích sử dụng chung trong nhà chung cư, có nhiều ý kiến đề nghị cần rà soát để quy định thống nhất diện tích sử dụng thuộc sở hữu chung trong nhà chung cư, nhất là diện tích dùng làm nơi để xe.
Về vấn đề này, Cơ quan chủ trì soạn thảo kết luận, tại khoản 3 Điều 70 Luật nhà ở hiện hành đã quy định rõ nơi để xe là thuộc diện tích sử dụng chung. Tuy nhiên, khi hướng dẫn Luật nhà ở năm 2005 thì tại khoản 2 Điều 49 Nghị định 71/2010/NĐ-CP đã chia nơi để xe thành 2 loại như dự thảo Luật. Quy định này đã dẫn đến nhiều trường hợp tranh chấp về nơi để xe ô tô trong nhà chung cư vì không rõ là thuộc sở hữu chung hay sở hữu riêng.
Vì vậy, Cơ quan chủ trì soạn thảo đề nghị chỉnh lý như sau: đối với chỗ để xe ô tô thì người mua, thuê mua căn hộ chung cư hoặc diện tích khác trong nhà chung cư quyết định mua hoặc thuê; trường hợp không mua hoặc không thuê thì chỗ để xe ô tô thuộc quyền quản lý của chủ đầu tư và không được tính vào giá bán, giá thuê mua chi phí đầu tư xây dựng chỗ để xe này. Việc bố trí chỗ để xe phải bảo đảm nguyên tắc ưu tiên cho các chủ sở hữu nhà chung cư trước.
Về Ban quản trị nhà chung cư, Cơ quan chủ trì soạn thảo kết luận, đối với quy định bắt buộc thành lập Ban quản trị nhà chung cư, thì tại Điều 103 dự thảo Luật đã quy định đối với nhà chung cư có nhiều chủ sở hữu mà có từ 20 căn hộ trở lên thì phải thành lập Ban quản trị nhà chung cư; đối với nhà chung cư một chủ sở hữu hoặc có nhiều chủ sở hữu nhưng có dưới 20 căn hộ thì không bắt buộc phải thành lập Ban quản trị mà các chủ sở hữu, người sử dụng có thể thỏa thuận phương án tự quản lý nhà chung cư. Theo dự thảo Luật thì quy định này được áp dụng cho cả nhà chung cư xây dựng mới và nhà chung cư cũ được xây dựng trước đây.
Về kinh phí bảo trì nhà chung cư, nhiều đại biểu cho rằng cần có quy định cụ thể việc chuyển kinh phí 2% bảo trì nhà chung cư để Ban quản trị tiếp nhận và quản lý ngay sau khi được thành lập, tránh các tranh chấp phát sinh như hiện nay.
Tiếp thu ý kiến ĐBQH, Cơ quan chủ trì soạn thảo đã cho bổ sung, quy định rõ tại Điều 109 dự thảo Luật là sau khi Ban quản trị được thành lập thì chủ đầu tư phải có trách nhiệm chuyển giao ngay kinh phí bảo trì này cho Ban quản trị quản lý. Trường hợp có tranh chấp về kinh phí này thì Ban quản trị có quyền yêu cầu Uỷ ban nhân dân cấp tỉnh nơi có nhà chung cư đó giải quyết; trường hợp chủ đầu tư không bàn giao kinh phí bảo trì thì Ban quản trị nhà chung cư có quyền yêu cầu Ủy ban nhân dân cấp tỉnh cưỡng chế buộc chủ đầu tư phải thực hiện bàn giao kinh phí này bao gồm cả lãi suất tiền gửi cho Ban quản trị.
Về phá dỡ nhà chung cư, nhiều ý kiến đề nghị dự thảo cần quy định rõ tỉ lệ các chủ sở hữu căn hộ trong nhà chung cư đồng ý phá dỡ nhà chung cư.
Cơ quan chủ trì soạn thảo đã kết luận, Điều 110 dự thảo Luật quy định có 2 trường hợp phá dỡ để cải tạo, xây dựng lại nhà chung cư gồm nhà chung cư bị hư hỏng, xuống cấp có nguy cơ sập đổ, không còn bảo đảm an toàn cho người sử dụng; nhà chung cư không thuộc trường hợp trên nhưng các chủ sở hữu thống nhất phá dỡ để xây dựng lại nhà chung cư mới.
Như vậy, đối với trường hợp thứ nhất thì không cần phải quy định tỉ lệ chủ sở hữu đồng ý vì đây là các trường hợp bắt buộc phải phá dỡ; riêng đối với trường hợp thứ hai do phá dỡ theo nhu cầu của các chủ sở hữu nên cần quy định phải có sự đồng thuận tất cả các chủ sở hữu để tránh khiếu kiện, tranh chấp. Vì vậy, Cơ quan chủ trì soạn thảo đề nghị không bổ sung cụ thể về tỷ lệ chấp thuận và giữ như quy định của dự thảo Luật.
Mai Hoa - (Tổng hợp theo Infonet, ĐTCK)