Từ quyết định cấp sổ đỏ có nhiều khuất tất...
Theo trình bày của ông Thanh thì ngày 26/5/1995, ông nhận chuyển nhượng hơn 10.000m2 đất của ông Tạ Xuân Thành tại thôn 1, xã Lộc Tân, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng để trồng cà phê, gia đình ông đã nộp thuế và tiến hành canh tác cho tới nay. Năm 1998, ông Thanh làm thủ tục xin cấp sổ đỏ cho toàn bộ thửa đất. Tuy nhiên, ông K’Lọt – cán bộ địa chính xã, chỉ đo và làm thủ tục cấp sổ đỏ cho phần đất trồng cà phê với diện tích 8.881m2. Phần đất còn lại được sử dụng làm đường đi và sân phơi, ông K’Lọt nói rằng đây là phần đất phi nông nghiệp nên phải chờ cấp sau.
Trong thời gian này, ông Thanh đã cho anh K’Yèn mượn một phần đất trong phần đất chưa được cấp sổ đỏ để trồng hoa màu. Tuy vậy, không hiểu bằng cách nào, ngày 16/02/2009, K’Yèn lại được UBND huyện Bảo Lâm cấp sổ đỏ đối với toàn bộ phần đất mà ông Thanh chưa được cấp sổ đỏ, với diện tích 3.186m2. Những tài liệu ông Thanh cung cấp đều xác định thửa đất tranh chấp là một phần thửa đất ông nhận chuyển nhượng của ông Thành từ năm 1995. Trong giấy nhượng đất vườn cũng như trong giấy xác nhận của ông Thành và các hộ tứ cận đều khẳng định ông Thanh đã quản lý và sử dụng toàn bộ thửa đất này từ năm 1995 đến nay và tứ cận không giáp đất của hộ gia đình K’Yèn. Ông K’Lọt (cán bộ địa chính xã Lộc Tân từ năm 1994 đến năm 2005) và ông K’Hiểu (Trưởng thôn 1, xã Lộc Tân) cũng xác nhận thửa đất tranh chấp là của ông Thanh và cam kết K’Yèn không có diện tích đất nào tại đây. Vậy, bằng cách nào K’Yèn vẫn được UBND huyện “ưu ái” cấp sổ đỏ cho thửa đất này? Theo ông Thanh thì: “K’Yèn có thể hoàn tất thủ tục để được cấp sổ đỏ là nhờ sự hướng dẫn, giúp đỡ của ông Bùi Thanh Bình – cán bộ địa chính xã Lộc Tân từ năm 2006. Họ đã cấu kết với nhau, lập hồ sơ gian dối nhằm chiếm đoạt đất của tôi. Tôi đã có đơn tố cáo hành vi sai trái của ông Bình tới cơ quan Công an huyện Bảo Lâm, nhưng tới nay vẫn chưa được giải quyết”. Ông K’Lọt cũng cho biết: “Năm 1998, tôi có làm thủ tục để cấp sổ đỏ cho ông Thanh phần diện tích đất trồng cà phê là 8.881m2. Phần diện tích còn lại là đất trống làm cổng và sân phơi, ông Thanh có đề nghị kê khai làm sổ đỏ nhưng tôi bảo đây là đất phi nông nghiệp nên để từ từ. Đến năm 2006, ông Bùi Thanh Bình làm cán bộ địa chính thay tôi, không hiểu vì lý do gì lại cấp sổ đỏ phần diện tích đất còn lại cho ông K’Yèn. Tôi cam kết ông K’Yèn không có diện tích đất nào tại phần đất này”.
Với đầy đủ giấy chuyển nhượng đất vườn, xác nhận của những người làm chứng, cùng với thực tế quản lý, sử dụng và nộp thuế cho phần đất tranh chấp liên tục từ năm 1995 đến nay thì đáng lý ra ông Thanh phải được cấp sổ đỏ. Vậy mà sổ đỏ của thửa đất này lại được cấp cho gia đình anh K’Yèn trong khi K’Yèn không có bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh mảnh đất đó do mình khai phá, chuyển nhượng hay thừa kế,... Theo ông Thanh thì ông Bình chính là người “hướng dẫn” thủ tục cho K’Yèn để xin cấp sổ đỏ, đồng thời cũng chính là người môi giới để K’Yèn bán cả mảnh đất này cho ông Cảnh.
... đến những việc làm khó hiểu của UBND huyện Bảo Lâm
Ngay sau khi phát hiện phần đất của mình bị chiếm đoạt, từ năm 2009, ông Thanh đã liên tục khiếu nại quyết định của UBND huyện Bảo Lâm công nhận QSDĐ và cấp sổ đỏ cho gia đình K’Yèn . Tuy nhiên, không hiểu tại sao, sau gần 06 năm trời, UBND huyện mới thụ lý giải quyết khiếu nại lần đầu cho ông Thanh vào ngày 02/4/2014 (?)
Theo quy định tại Điều 34 Luật Khiếu nại, tố cáo 1998 thì: “Trong thời hạn 10 ngày, kể từ ngày nhận được đơn khiếu nại thuộc thẩm quyền giải quyết của mình ..., người giải quyết khiếu nại lần đầu phải thụ lý để giải quyết và thông báo bằng văn bản cho người khiếu nại biết; trường hợp không thụ lý để giải quyết thì phải nêu rõ lý do”. Vậy việc làm kỳ lạ này của UBND huyện Bảo Lâm có đúng quy định của pháp luật hiện hành ?
Sau nhiều lần gửi đơn khiếu nại nhưng không được UBND huyện giải quyết, ông Thanh phải gửi đơn đề nghị UBND xã Lộc Tân tiến hành hòa giải tranh chấp để hoàn tất thủ tục khởi kiện vụ án tranh chấp đất đai lên TAND huyện Bảo Lâm. Mặc dù theo giấy báo phát bưu điện thì ngày 06/01/2012, UBND xã này đã nhận được đơn của ông Thanh nhưng cơ quan này vẫn không hòa giải mà còn tạo điều kiện cho K’Yèn sang nhượng thửa đất đang có tranh chấp cho ông Nguyễn Hữu Cảnh. Quá bức xúc trước việc làm này, ông Thanh đã gửi đơn tố cáo lên Chủ tịch UBND huyện Bảo Lâm và Bí thư huyện ủy Bảo Lâm. Chỉ sau khi có ý kiến của hai vị này thì ngày 09/4/2012, UBND xã mới chịu tiến hành hòa giải theo yêu cầu của ông Thanh.
Ngoài ra, ông Thanh cũng làm đơn gửi Phòng TN&MT Bảo Lâm đề nghị tạm ngừng cấp sổ đỏ cho ông Cảnh vì thửa đất hiện đang có tranh chấp. Tuy nhiên, cơ quan này đã làm lơ, vẫn cứ cấp sổ đỏ cho ông Cảnh. Thế nhưng, khi ông Thanh gửi đơn đề nghị cung cấp toàn bộ hồ sơ kê khai đăng ký cấp giấy chứng nhận lần đầu đối với thửa đất tranh chấp để nộp lên Tòa án thì ngày 18/10/2013, chính cơ quan này lại có công văn số 118/PCC trả lời ông Thanh rằng: “Hiện tại đơn vị tạm thời chưa cung cấp được do chưa tìm được hồ sơ gốc lưu tại kho lưu trữ”(.) Hồ sơ gốc mới được lập năm 2009, vậy mà chỉ sau 04 năm, Phòng TN&MT huyện Bảo Lâm đã làm “thất lạc” (?)
…và đe dọa, phá phách…
Ông Thanh cũng cho biết sau khi ông khiếu nại và khởi kiện ra Tòa án, K’Yèn liên tục có lời nói đe dọa ông và gia đình. Trong buổi xác định hiện trạng đất tháng 11/2009, K’Yèn đã tuyên bố “phải làm cho thằng này bỏ xứ mà đi” . Ngày 12/02/2010, đàn heo của gia đình ông Thanh nuôi tự nhiên chết hết không rõ lý do gì. Ngày 04/02/2011, ông Thanh lại nhận được lá thư nặc danh yêu cầu ông dừng vụ kiện, bởi nếu có thắng kiện cũng không làm nổi trên đất ấy. Ngoài ra, ông còn nhận được nhiều cuộc gọi và tin nhắn đe dọa với nội dung “ông còn tham gia vụ kiện thì bản thân và gia đình ông sẽ gặp họa”.
Tiếp sau những hành vi đe dọa nêu trên, trong tháng 5 và tháng 6/2014, ông Cảnh (người mua lại đất của K’Yèn) và một số người khác đã nhiều lần đến vườn cà phê của gia đình ông Thanh chửi bới, đe dọa, đồng thời phá bẻ nhiều cây cà phê 03 năm tuổi. Ông Thanh đã làm đơn tố cáo hành vi đe dọa và hủy hoại tài sản của những người này, cùng với các chứng cứ (ảnh, lời làm chứng của các nhân chứng) đến công an xã Lộc Tân nhưng đến nay công an xã Lộc Tân vẫn làm ngơ. Trong khi đó, theo quy định tại Điều 15 Nghị định 167/2013/NĐ-CP ngày 12/11/2013 thì hành vi “hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản của người khác” tùy theo tính chất, mức độ và hậu quả có thể bị xử phạt vi phạm hành chính từ 2.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản theo quy định tại Điều 143 BLHS; nếu gây thiệt hại thì buộc phải bồi thường!
Vụ tranh chấp đất nói trên kéo dài nhiều năm không được giải quyết dứt điểm không những xâm phạm tới quyền và lợi ích hợp pháp của ông Thanh mà còn khiến cho gia đình ông và dư luận lo sợ, bức xúc trước sự lộng hành ngang ngược của những người đã chiếm đất của ông Thanh.
Xem xét các sự việc nói trên, dư luận không thể không đặt ra câu hỏi: Liệu có sự thông đồng giữa một số cán bộ có thẩm quyền của UBND xã Lộc Tân và huyện Bảo Lâm hay sự bao che lẫn nhau giữa các cơ quan có thẩm quyền trong việc giải quyết khiếu nại của ông Thanh? Vụ việc sẽ được cơ quan chức năng giải quyết như thế nào? Bao giờ thì giải quyết? Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu tính mạng, tài sản của gia đình ông Thanh bị xâm hại? Mong rằng UBND huyện Bảo Lâm sẽ sớm có “lời giải”, trả lời trước công luận về những câu hỏi này.
Chúng tôi sẽ theo dõi quá trình giải quyết vụ việc này để tiếp tục thông tin đến bạn đọc.
Hồng Anh