Trưa 9/8, 25 lao động Việt Nam từ Cairo (Ai Cập) đã về đến sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất. Đây là chuyến đầu tiên đưa lao động Việt Nam làm việc tại Benghazi khu vực có giao tranh ác liệt tại (Lybia). Số lao động này do Công ty Cổ phần nhân lực và thương mại Vinaconex và Công ty Cổ phần Simco Sông Đà đưa sang Lybia.
Theo nghi nhận của phóng viên, các lao động xuống sân bay biểu lộ nét thất thần và hốc hác do hàng ngày phải làm việc và trốn tránh dưới làn đạn, pháo kích để thoát khỏi vùng giao tranh giữa Benghazi và Tripoli. Theo lời kể của các lao động sau ba ngày đêm bị mắc kẹt tại biên giới Ai Cập, họ mới được các cơ quan đại diện của Việt Nam tại đây hướng dẫn, mua vé máy bay để về Việt Nam. Tại đây họ phải chống chịu với điều kiện thời tiết rất khắc nghiệt, ngày nắng nóng hàng chục độ nhưng ban đêm thì lạnh cóng.
Các lao động Việt Nam trở về từ Lybia
Anh Sang đến Lybia làm công nhân lái xe nâng được 13 tháng cho biết, tình hình chiến sự cực kỳ bất ổn, cái sống và cái chết cận kề hàng ngày khiến công nhân làm việc tại các công trình xây dựng phải tháo chạy để bảo toàn tính mạng. “Ba ngày tại biên giới Ai Cập là nỗi kinh hoàng của chúng tôi. Miếng ăn, miếng uống không có lại còn bị trấn lột cướp bóc. Nhiều người đói quá phải đi lượm thức ăn ôi thiu và nước uống còn dư lại để cầm cự”, anh Sang nghẹn lời.
Anh Phùng Văn Kiên (Lào Cai) xúc động nói: “Có lúc nghe súng nổ đùng đùng, mình sợ lắm nhưng vẫn phải đi làm. Sau lần này tôi về nhà ở luôn với vợ, làm ruộng, ăn rau muống mà an toàn”. Anh Kiên được Công ty Vinaconex đưa sang Libya làm việc với hợp đồng 2 năm với công việc thợ mộc, tính đến ngày về anh đã làm được 13 tháng, mức lương ký với công ty là 300 USD. “Về đến được Việt Nam tôi mừng lắm. Ở bên đó, đi làm mà nơm nớp lo sợ vì tình hình bên ngoài bất ổn. Chúng tôi làm việc với tâm trạng lo sợ, súng nổ bên tai đì đùng 25 ngày như vậy thì được lệnh là gấp rút về nước”, anh Kiên nói.
Còn theo lao động Lưu Đình Anh (Hà Tĩnh), may mắn là sau đó các lao động được đoàn công tác của Đại sứ quán Việt Nam tại Libya đến đón, hỗ trợ thủ tục nhập cảnh Ai Cập và bố trí hai bữa cơm Việt Nam: “Chúng tôi ăn thật no vì đói rã nhiều ngày và vui mừng khôn xiết khi về đến Việt Nam, về với quê hương, gia đình”.
Anh Đặng Bá Hợi quê Nghệ An, buồn bã nói: “Tình hình giao chiến quá ác liệt, trong lúc di tản đoàn có 28 người nhưng có 3 người bị bắt cóc, hiện chưa biết số phận họ như thế nào. Ba công nhân bị bắt có hai người quê Nghệ An, một người quê Hà Nội”.
Về lý do 3 người mất tích, không liên lạc được, theo lời một số lao động, do lao động ở Libya không được làm thêm, nhưng chủ sử dụng lao động cũng không cấm người lao động ra ngoài nên sau giờ làm chính thức, người lao động thường ra ngoài để kiếm việc làm thêm, tăng thu nhập. “Ngày thường chúng tôi vẫn đi làm như vậy nhưng tối hôm đó, 3 anh đi làm rồi không thấy về. Hy vọng 3 người mất tích sẽ an toàn”, một lao động cho biết.
Thanh Hằng (TH theo Plo, PNO)